Cảm nhận về Công ty nhận sinh nhật 12 năm

  • Lượt xem: 160
  • Cập nhật: 12/04/2019

NĂM CANH TUẤT 2030 – Tại New York hoa lệ.

Cốc! Cốc! Cốc!”

“Good morning Mrs. Jiang! I already cancel all your work schedules according by your request." 

Vậy là mọi cuộc gặp hôm nay đều đã được tạm gác theo yêu cầu của tôi. Các cuộc gọi liên tục từ đối tác, khách hàng nước ngoài, những kiện hàng xuất nhập khẩu nối tiếp nhau cuốn Tôi xoáy theo vòng quỹ đạo công việc không nghỉ ngơi. Và hôm nay, nhân dịp lễ quan trọng nhất năm – ngày kỷ niệm 22 năm thành lập tập đoàn Đất Sài, tôi đã quyết định tự thưởng cho mình một ngày nghỉ để relax bản thân, để chiêm nghiệm lại những năm tháng qua đi của tuổi thanh xuân.

Nhâm nhi một ngụm café Đất SàiGòn, vẫn là hương vị quen thuộc của mười năm trước, ngày ấy Tôi chỉ là con bé 26 tuổi đã từng bắt đầu với nhiều công việc, từng mở một cửa hàng café với quá nhiều tâm huyết và những viễn cảnh ngọt ngào. Tuy nhiên tâm huyết ấy lại mang cho tôi nhiều trái đắng. Tôi thất bại! Sau lần thất bại ấy, Tôi bắt đầu tìm hiểu bản thân nó nên cần gì, biết gì, làm gì và từ đâu. Rồi Tôi gặp Đất Sài. 

Với màn phỏng vấn chuyên nghiệp của Ms. Thảo, sau đó là những task để kiểm tra năng lực. Tôi hoang mang vì đây thực sự là một lĩnh vực mới hoàn toàn so với chuyên ngành của Tôi. Sau khi bình tĩnh lại Tôi thầm nghĩ, biết đâu bài test này lại chứng minh được khả năng bấy lâu nay Tôi chưa từng được khai thác tới. Và may mắn là sau bài test Tôi đã được nhận vào công ty. Với tầm nhìn xa trông rộng của Sếp Tổng Mr. Việt, Tôi được sắp xếp công tác tại phòng Dự Án.

Phòng Dự Án? Togo? Đều là những khái niệm quá mới mẻ với Tôi. Những ngày bắt đầu công việc, rất khó khăn để phân biệt sản phẩm khi một đứa trẻ không biết gì về café như Tôi chỉ cảm thấy tất cả đều đắng chát, cảm giác đọng lại là một vị đắng khó chịu. Nhưng dưới sự hướng dẫn tận tâm, nhiệt tình của Trưởng Phòng, giúp đỡ chân thành từ các bạn Phòng Kinh Doanh, Phòng Dự Án, và quan trọng nhất là sự dìu dắt, hỗ trợ của Sếp Tổng mà Tôi đã ký được hợp đồng đầu tiên sau bảy ngày làm việc. Thật hạnh phúc khi những quả ngọt ban đầu được công nhận!

Nhưng việc gì cũng có hai mặt, khi đạt quá nhiều thành công rồi ngủ quên trên chiến thắng trong lúc cả thế giới đang tiến lên, tất sẽ thụt lùi. Có một khoảng thời gian Tôi bị tâm lý khủng hoảng vì hầu như không đem lại được kết quả khả quan nào. Cứ động đến đâu là thất bại ở đó nhưng Chú vẫn bao dung với một câu nói quen thuộc: “Tôi không trách bạn, chỉ là bạn chưa đủ kinh nghiệm thôi”. Tôi như bừng tỉnh sau giấc ngủ dài và chợt nghĩ “liệu mình có cơ hội để nói câu nói đó với thế hệ sau?” 

Và sự thật đã được chứng minh khi công tác càng lâu ở Đất Sài, Tôi càng khâm phục ý chí của Chú Việt - một con người mang trong mình tư tưởng và tầm nhìn vĩ đại. Sự đam mê của Chú cũng đã trải qua ngọt đắng như từng giọt café Đất SàiGòn. Tôi chưa từng gặp được người nào có niềm đam mê café như Chú và với tầm vóc đó, Chú đang điều hành cả một công ty với nhiều bộ phận chuyên biệt. Đam mê có, tầm nhìn có, tư tưởng vĩ đại hơn rất nhiều người thành công đang có, nhưng Chú vẫn đang mải miết tìm kiếm những người bạn đồng hành có chung niềm khát khao cháy bỏng với lời nguyện vọng cháy bỏng “đem hạt café Việt Nam vươn ra tầm thế giới.” 

Chính vì điều này đã giúp Tôi nhìn thấy được tương lai tươi sáng của bản thân, đây không chỉ đơn giản là tìm kiếm công việc mức lương vài chục triệu nữa mà chính là xây dựng sự nghiệp riêng của mình với lời hứa chỉ cần tin tưởng vào công ty, cố gắng cống hiến hết mình thì sẽ nhận được kết quả xứng đáng. Chỉ cần nội bộ đoàn kết, thành công là điều hiển nhiên.

Và ngày hôm nay mọi thứ đã khác, cái hậu của Đất SàiGòn để lại trong thanh quản Tôi là cảm giác dễ chịu ngọt ngào và cảm xúc của tôi đối với tập đoàn Đất Sài cũng là một tình cảm ngọt ngào như vị hậu của café vậy. 

Chuông điện thoại reo liên hồi làm ngắt ngang dòng suy nghĩ, Tôi trở về với hiện tại.

“Giám Đốc, bên phía khách hàng đang có cuộc đàm phán với công ty F1!"

Rụp máy. 

Nếu trước kia có lẽ cô bé 26 tuổi sẽ vò đầu bứt tai để suy nghĩ về phương án cạnh tranh. Nhưng bây giờ đã khác. Tôi đang tận hưởng một ngày nghỉ đúng nghĩa và Tôi tin khách hàng của Tôi cũng như cách Tôi tin vào sự uy tín mà chúng tôi đã tạo ra cho khách hàng hơn 22 năm qua.

Chiều xuân hôm nay thật đẹp, ráng chiều huy hoàng và rực rỡ buông xuống ôm trọn Manhattan trong lòng, tựa như cái cách Tôi dang tay ôm lấy chi nhánh tập đoàn Đất Sài với cương vị là Giám Đốc chi nhánh tại Mỹ. Tập đoàn Đất Sài mà tôi đang công tác hơn 10 năm là công ty xuất nhập khẩu café hàng đầu Việt Nam, hiện đang phân phối café cho gần 200 nước, trụ sở chính đặt tại trung tâm Sài Gòn – Việt Nam với lợi nhuận mỗi năm thu về hàng triệu đô.

Rõ ràng, Tôi và đồng nghiệp trong tập đoàn Đất Sài cũng có khởi đầu như nhiều bạn khác chung ngành nghề, nhưng để đạt được thành công như vậy mấu chốt quan trọng nhất vẫn ở người lèo lái, dẫn dắt nhân viên trên từng bước đi từ khi họ chập chững, uốn nắn họ những khi họ lạc đường và một tấm lòng bao dung, vị tha cho họ mỗi khi họ mắc phải sai lầm. Người thầy, người cha, người đồng hành đáng mến đó không ai khác chính là chú Vũ Quốc Việt – chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn Đất Sài hiện tại. Tôi bất giác mỉm cười khi nhớ về người thầy, người cha, người bạn đồng hành đã dìu dắt chúng tôi bấy lâu nay.

Tận cùng của cay đắng là ngọt ngào,

Tận cùng của giông bão là bình yên.

Manhattan, Hoa Kỳ. 

Viết về cuộc đời nhân dịp kỷ niệm 22 năm ngày thành lập tập đoàn Đất Sài. 

Jiang Meiling.